Nắm lấy tay anh, chuyện còn lại để anh lo - chương 4

Chương 4:  Tôi ngủ với cậu nhé!


Trời đã về chiều, những tia nắng cuối cùng cũng nhạt màu, nhìn ra ô cửa sổ, ngắm áng mây lơ lửng nơi trên trời xa xa mà lòng cậu cũng lửng lơ như áng mây ấy với những ý nghĩ chỉ dám nghĩ thôi: "Mình thích cậu ấy thật rồi sao? Con trai làm sao có thể yêu con trai được? Mỗi lần ở bên cậu ấy mình rất thích giống như buổi trưa nay nhưng cậu ấy rồi sẽ có bạn gái, mình phải làm sao bây giờ?...".


"Reng...reng...reng", tiếng chuông điện thoại kéo cậu ra khỏi những suy nghĩ rối rắm ban nãy.
Nắm lấy tay anh, chuyện còn lại để anh lo - chương 4 Tôi ngủ với cậu nhé!
- "Con nghe đây mẹ, có chuyện gì không ạ?"

- "Tối nay con ở nhà một mình nhớ ăn uống đầy đủ, phải đóng cửa ngõ cẩn thận nha con."

- "Sao thế ạ? Sao bố mẹ lại không về?"

- "Bố con hôm nay vui quá nên quá chén, giờ vẫn chưa tỉnh lại nữa nè, mà con cũng lớn rồi mà, ở nhà một mình có một bữa cũng không sao đâu."

- "Dạ, con biết rồi!"

- "Làm sao mà cái giọng ỉu xìu thế, lớn rồi, đàn ông con trai mạnh mẽ lên con, thôi mẹ tắt đây, mấy dì đang gọi."

"Tút...tút...tút", âm thanh báo hiệu cuộc gọi bị ngắt, giờ đây cậu thật sự muốn khóc lắm luôn đó chứ, muốn gào lên: "Con sợ ma mà, làm sao con dám ở nhà một mình vào buổi tối!", "Con cũng muốn mạnh mẽ như người ta nhưng con làm không được mẹ ơi...". 

Cậu vừa vo gạo lại vừa lảm nhảm để tự động viên chính mình: "Không sao đâu, tí nữa đóng hết cửa ngõ lại, bật hết đèn lên là được, cố lên mày sẽ sống sót qua đêm nay thôi, sẽ không sao..." 

- "Hù!"

- "Á..."

Đang lảm nhảm còn chưa hết câu thì bị một tiếng hù và một bàn vỗ vào bả vai cậu bất thình lình làm tim cậu như muốn văng ra ngoài, suýt tí nữa làm đánh rơi luôn nồi gạo đang vo. Cậu sợ quá "Phải chăng là cướp???" nên chỉ đứng yên mà không dám nhúc nhích hay quay người lại. 

Trong khi cậu còn đang co rúm sợ hãi thì người gây án là hắn ở phía sau cậu đang cố nhịn cười vì biểu hiện của cậu quá đáng yêu và hắn lúc này chợt nghĩ ra trò để trêu cậu. Bàn tay hắn vẫn đặt trên vai cậu lúc này các ngón tay đang bắt đầu nhịp nhịp và di chuyển nhẹ, trong khi đó hắn gằn cổ họng để làm cho giọng nói trở nên dữ dằn hơn: 

- "Nhà có bao nhiêu tiền mau đem hết ra đây."

- "Kh..ôn..g, không có tiền...bố mẹ tôi về quê rồi."

- "Chán thế, không cướp được tiền chắc phải giết người để xả xui thôi..."

- "Xin anh đó, đừng giết tôi mà... tôi còn chưa có được yêu nữa..."

Giọng nói của cậu bắt đầu run run hơn, hốc mắt đã ướt át sắp khóc rồi, cậu sợ lắm "Bố mẹ ơi cứu con, Vinh ơi cứu mình với... hu hu hu..."

- "Sắp chết đến nơi rồi mà còn nghĩ đến chuyện yêu đương, thôi được rồi trước khi chết cho mày nói lời cuối cùng."

- "Quân thích Vinh lắm đó, kiếp sau nếu có gặp lại mình sẽ nói mình yêu cậu... Bố mẹ ơi con xin lỗi..."

Hai hàng nữa mắt nóng ấm chảy trên gò má cậu, cậu nhắm mắt và mong rằng sẽ được lên thiên đường để được dõi theo những người mà cậu yêu thương.

"Là thật sao, mình không có nghe nhầm chứ? Cậu cũng thích tôi sao, là sự thật!", chỉ là trêu đùa hơi có ít ác một tí thôi nhưng kết quả thu được khiến hắn sung sướng đến sững người không thốt nên lời. Hắn cũng đang xúc động, tim đập rất nhanh, mọi giác quan như ngưng hoạt động vì lúc này này toàn bộ tâm trí của hắn đều là mấy câu cậu vừa nói "Quân thích Vinh lắm đó".

Một phút trôi qua nhưng chẳng hề thấy tên cướp có động tĩnh gì nhưng cậu cũng không quan tâm, cậu muốn tận dụng những giây phút còn lại để nghĩ về người cậu yêu, để khắc sâu gương mặt người ấy vào trong trái tim này. Bàn tay hắn xoay người cậu lại, cậu mở mắt ra và thấy gương mặt người cậu yêu, mọi cảm xúc trong cậu bây giờ hoang mang vô cùng rối rắm: 

- "Tại sao? Tại sao lại làm thế với tôi hả???"

Cậu hét vô mặt và đồng thời cho hắn một cái tát rồi cậu ôm mặt khóc nức nở như trẻ con bị ăn hiếp, mà thật sự cậu vừa bị hắn ăn hiếp mà, sau này chắc sẽ còn bị ăn hiếp rồi ăn sạch mỗi ngày luôn ấy chứ.

- "Tôi cũng thích cậu, Vinh thích Quân!"

Hắn ôm lấy nó, dù cho cậu có vùng vằng đẩy hắn ra, dù cho cậu có đấm loạn xạ vào ngực hắn thì hắn cũng ôm cậu với vòng tay rất dịu dàng. 

- "Vinh xin lỗi, Quân nghe Vinh nói đi."

- "Vinh ác lắm, có biết là Quân sợ lắm không hả?"

- "Không sao, đã có Quân đây rồi, đừng sợ!"

- "Sao mà không sợ được, may mà không phải cướp thật nếu không thì..."

- "Cho chừa cái tội sắp tối rồi mà không chịu đóng cửa ngõ, sau này không có Quân ở bên cạnh thì phải nhớ nâng cao cảnh giác đó nha."

Hắn vừa nói vừa nhéo nhéo cái mũi của cậu, hành động này của hắn làm cậu có cảm tưởng như hắn đang dạy dỗ một chú cho vậy.

- "Cái gì vậy, tôi vẫn còn đang giận Vinh đó!"

- "Thì tại Quân chứ bộ, để cửa ngõ như thế... lỡ đâu có cướp thật thì sao, cứ xem như hôm nay là buổi training về phòng chống trộm cướp đi nha...nha nha."

- "Tại Quân quên đóng lại thôi chứ bình thường giờ này bố mẹ có nhà nên cũng không cần đóng đâu, lúc nãy mẹ có gọi về nói đêm nay không về được nên vừa rồi Quân sợ lắm đó."

- "Vậy tối nay tôi sang ngủ với cậu nhé!"

- "Vậy có được không?"

- "Được mà, giờ cậu nấu cơm đi, tôi về nhà lấy cặp sách và áo quần để sáng mai đi học luôn."

- "Ừ vậy cũng được, mà sao lúc nãy cậu lại ghé vào nhà tôi thế nhỉ?"

- "Tôi nhớ cậu, chỉ muốn thăm cậu một tí thôi."

Hắn nhìn ngó xung quanh rồi nhanh như sóc hôn cái chóc vào má nó làm nó ngẩn ngơ.

- "Mau đóng cổng lại, tí nữa tới tôi sẽ gọi cậu ra."

- "Ừ, Vinh đi nhanh nhanh nha, tại Quân sợ bóng tối lắm!"

- "Vào nhà đi, tôi sẽ sang liền đó mà!"

Cậu nhìn theo bóng lưng hắn một đoạn rồi cũng vào nhà để chuẩn bị bữa tối, bữa ăn chính thức khi đã xác định được vị trí trong lòng nhau.

Chương 3 
<<(*_*)>> Chương 5